Thơ Xuân

Thứ bảy - 22/01/2022 06:40
 

Mơ xuân

Nghiêng đêm em đón giao thừa

Nâng câu đối đỏ hỏi mùa vừa qua

Ngõ quê mai bung nụ... và

Sắc vàng trải khắp như là đang Giêng

Xa xăm giũ hết muộn phiền

Ươm thêm lộc biếc gởi miền yêu thương

Chuốc men say bước dặm trường

Dựng khuya lên uống cạn nguồn ưu tư

Hương nồng vị Tết ngọt lừ

Dang tay em hứng… hình như xuân về

Cuộn tròn nỗi nhớ triền đê

Xôn xao bờ gió vỗ về cỏ non

Tháng Giêng lộc nõn thơm giòn

Phố xanh rêu phủ có còn hay không?

Bây giờ sắc Tết vàng bông

Cầm nhành xuân thắm ru hồng giấc mơ!

Cà Mau, tháng 1-2022

Hoàng Đình Nguyễn

Trời đã sang xuân

Nhìn về cố quận bên sông

chiều nhen bếp lửa ấm nồng cố hương

nón nghiêng che nắng chiều vương

nụ tầm xuân thoáng vấn vương cõi lòng

Thủy chung đếm giọt chờ mong

người về điệp khúc lắng trong cõi buồn

đò ai gác mái chèo buông

ngàn lau ngơ ngẩn nhớ thương đôi bờ

Đôi khi làm kẻ dại khờ

nỗi niềm trôi dạt vào thơ một đời

dang tay đếm hạt sương rơi

chợt nghe hoa lá gọi trời sang xuân.

Tôn Thất Quỳnh Ái

Giọt Xuân

Giọt mưa đông se mát lạnh,

Tưới mầm xuân.

Giọt nắng vàng đan mắt lưới

Thả chồi non.

Em thả giọt xuân trong

Thinh lặng.

Vồng cải vàng trổ ngồng

Cõng nắng sang xuân. Lê Liên

Gửi về em

Chẳng gì bằng

Tam Đảo đêm nay

nhớ em,

muốn tìm một tứ thơ hay dành tặng

Anh mở khẽ cửa phòng

cho mây lẻn vào trong…

Bao nhiêu khát khao,

đắm say,

ngất ngây…

Nhờ mây gói lại

Mượn gió,

gửi về bên em.

Nguyễn Minh Đức

Sông

Minh họa: V.H

Đã bao lần đầu ghềnh cuối bãi

Ai người đoái thấu gương sông

Bên đục bên trong

Sông đôi dòng

Quấn quýt Đồng Nai dải lụa tơ hồng

Người đến người đi thương nhớ

Neo vào cù lao Phố

Nhịp cầu Ghềnh

Ngọn nguồn cuối mái Đông Trường Sơn

Róc rách rỉ đêm ngày dâng hồ Đơn Dương

Vòng trọn ôm rừng Cát Tiên vấn vít

Đổ xuôi dòng vạn thuở phôi pha

Trầm tích sông nuôi lớn người Đồng Nai

Người Đồng Nai góp bồi dày trầm tích

Trải bao mùa Hạ Thu Đông Xuân

Còn trong hình hài gương người mở cõi

Dưới sông trăng đời cá tôm tung tẩy

Giọt phù sa lắng cuộn chảy mấy tầng

Chắt chiu bao đời mồ hôi chát mặn

Dâng lên người mật ngọt hoa

Ngừng lại soi gương sông xuân đang trôi

Đã thấy ngàn mây tiếc đời tóc trắng

Nếu chẳng kịp về gạn đục khơi trong

Soi dòng Đồng Nai mùa gió hát bên đời…

Minh Hạ

Dã quỳ

Nguồn ảnh: https://wikihoa

Dã quỳ nhuộm vàng phong sương

Vàng mây trải lối dọc đường cao nguyên

Vàng từ ruột đất vàng lên

Vàng quên mình đã khắc tên trên đời

Dã quỳ hỡi, dã quỳ ơi!

Tôi xin một chút bời bời sáng nay

Mai tôi về với tháng ngày

Mà mơ dâng hiến tràn đầy như hoa.

Nguyễn Nguyên Phượng

Luân vũ xanh

Tràn vào tim điệu nắng

áo mây hồng tinh khôi

em bên đời thả mộng

cánh vỗ ánh mai ngời.

Mắt lung liêng rộn phố

Cúc vàng nhầm quỳnh hoa

câu ca tình hôn gió

nụ mai thắm hiên nhà.

Vượt cơn mê hồng thủy

trái yêu trổ ngọt lành

bay lên từ xuân mới

luân vũ nồng nàn xanh.

Tịnh Bình

Xuân bình yên

Neo đậu vào tôi mùa tươi mới

Mùa xuân sà xuống những yêu thương

Chim vẫn hót lời ca mê đắm

Gió và mây ngan ngát cung đường

*

Thắp hân hoan chất đầy phía trước

Khung cửa gọi về giọt sáng bình minh

Xuân sắp tới và xuân đang tới

Môi chạm môi xao xuyến ngát hương tình

*

Hỏi cánh én từ đâu mang xuân đến

Dìu dặt khắp trời tựa khúc hoan ca

Xuân thanh tẩy lòng người tươi mới lại

Phút bình yên nghe mưa nắng chan hòa...

Đỗ Minh Dương

Dòng sông nghĩa tình

Dòng sông từ thuở hoang sơ

Khởi nguồn chảy dọc bãi bờ về xuôi

Rừng già phủ lá xanh tươi

Triền sông bóng thú bóng người chen nhau…

Sông mở trước, làng sinh sau

Trải bao nghĩa nặng tình sâu đắp bồi

Vai người thấm đẫm mồ hôi

Ruộng đồng tất bật sinh sôi mùa màng

Bão dông mưa ngập, lũ tràn

Sông oằn mình cứu lúa vàng, khoai non

Nắng nhiều, cây trái héo hon

Sông dâng nước mát tươi nguồn phù sa

Gái làng hiền thục, nết na

Múc trăng vàng tưới đồng xa ruộng gần (*)

Hội đua thuyền đón mừng xuân

Rộn ràng trống giục nhịp chân tay chèo...

Con đò níu mảnh trăng treo

Để con chim sáo chở chiều sang sông

Đôi bờ tha thiết nhớ mong

Tình yêu bắc nhịp cầu vồng sang nhau!

Dung dăng áo cưới qua cầu

Sông xuân in bóng sắc màu mùa xuân...

---------------

(*): Mượn ý ca dao Việt Nam

Khuê Việt Trường

Đợi Tết

Con phố ấy đã thay màu lá mới

Người quét đường lặng lẽ quét vàng phai

Những chuyến bay sum họp đã bắt đầu

Dường như Tết đang về trong xóm nhỏ

Nắng rất nắng ôm dòng sông chậm chảy

Ven bờ kia hoa đã nở đợi người

Bếp nhóm rồi, lửa đã đỏ ngày vui

Tết là vậy, là rộn ràng cười nói

Là ra chợ chen cùng bao tất bật

Mua đem về đầy ắp những yêu thương

Nắng tung tăng trải khắp nẻo đường

Nắng áp má cho hồng thêm hạnh ngộ

Là nhón gắp từng món ăn, cười nói

Kể cho nhau nghe chuyện ngày xửa ngày xưa

Chuông nhà thờ gióng rộn báo tin xa

Là con phố rộn, là gió thơm ríu rít.

Kỳ Tam

Thiên lý hoa vàng

Thiên lý hoa vàng, thiên lý ơi

Xuân về thiên lý có về chơi?

Vườn xưa, giàn cũ, tình xuân cũ

Có đến hay là lại xa khơi!

Tôi đi phiêu diêu… đi trong mơ,

Mưa xuân lơ phơ, mưa ban trưa.

Tìm trong ngàn xanh màu vàng hoa,

E rằng không vàng bằng như xưa!

Gió hát ngàn năm, thiên lý ca

Đừng ngờ oan một sắc vàng hoa.

Mùa xuân đúng hẹn thiên lý đến

Hương lý lâng đầy trong lòng ta!

Tâm Minh

Xuân

Xuân vừa đến trên thành phố cao nguyên

Giữa không gian bình yên và lặng lẽ

Chiếc lá mùa đông rời cành, rơi khẽ

Gió heo may nhè nhẹ đón mùa sang.

Một sớm mai con phố nhuộm ánh vàng

Nắng xuân nồng cùng miên man nỗi nhớ

Em có về ngang qua khu phố chợ

Nghe xôn xao nhịp thở chốn quê hương.

Tà áo trắng thơ ngây buổi tan trường

Tiếng cô thầy thân thương còn vang vọng

Gốc phượng già đang nảy chồi đơm mộng

Em có về khi tóc hãy còn xanh.

Bình Lộc sum sê cây trái ngọt lành

An Lộc, Suối Tre loanh quanh triền dốc

Thông reo bạt ngàn, hồ xanh như ngọc

“Đà Lạt miền Đông” cảnh sắc nên thơ.

Tiếng chuông chùa một buổi sớm tinh mơ

Lan Nhã Trúc Viên sương mờ nhân ảnh

Lữ khách phương xa lặng thầm vãng cảnh

Khói hương lòng thanh thản chốn quê xưa.

Long Khánh, xuân 2022

Nguyễn Duy Đồng

Xuân tưởng niệm

Tóc trắng mây chiều vẫn bâng khuâng Tết đến

Rét chẳng vào đây sao thấy lạnh trong lòng...

Khoảng khắc linh thiêng đứng niệm cầu năm mới

Bỗng ứa nhòe năm cũ giọt buồn rơi...

Xin gia tiên chút hương khói nhỏ nhoi

Tưởng niệm hàng ngàn bởi “cô-vi” tử nạn

Tưởng niệm hàng trăm bởi hy sinh cứu nạn

Chia sẻ bao lòng mất mát hy sinh...

Đau đớn nào hơn những cuộc biệt ly

Sáng đến, chiều đi, không người thân đưa tiễn

Lò hỏa thiêu, thiêu lòng người ở lại

Cõi tạm mỏng manh đến thế sao Trời?

Trái tim nào cầm nổi nước mắt rơi

Những lọ tro trao tay đứa trẻ

Những tiếng khóc bơ vơ tìm mẹ

Não nuột đường dài, buốt giá bể dâu...

Thương làm sao chẳng thấy mặt, thấy đầu

Da, thịt, có hồn đâu phải là “rô-bốt”

Lầm lũi ngày đêm xương đồng, da sắt

Mấy tháng trời chống chỏi với nguy nan

Bác sĩ dồn hơi thở giúp bệnh nhân

Người bệnh “trở về”, bác sĩ thời “đi mãi”

Chị cấp dưỡng khu cách ly lả đói

Khi trên tay cơm hộp vẫn trao người...

Cảm động làm sao có những tấm lòng:

Lon gạo, mớ rau, có gì giúp nấy

Những cửa hiệu không đồng, những gian hàng tự lấy

Nước mắt đong đầy hoạn nạn cứ hòa chung...

Trong đêm hàn lại ấm những bàn tay

Sau mất còn tình người thêm gần lại

Trái đất xanh hơn, tình yêu đẹp mãi

Bát ngát hoa hồng lại rực rỡ trời xuân..

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây