Người phụ nữ 1 mình nuôi 7 đứa con nhỏ giữa lòng Sài Gòn

Thứ ba - 22/10/2019 19:59

Căn nhà trọ cũ kĩ nằm sâu trong con hẻm số 32 (đường số 5, phường Trường Thọ, quận Thủ Đức, TP.HCM) là nơi ở của 8 mẹ con chị Nguyễn Ngọc Thúy Mai (42 tuổi). Căn nhà suốt 10 năm qua luôn đầy ắp tiếng cuời của những đứa trẻ.

Căn phòng trọ bé nhỏ nhưng luôn ấm áp tình yêu và tiếng cười của 8 mẹ con chị Mai

Trước đây khi chồng chị còn sống, hai vợ chồng chị thuê 1 căn nhà khác. Chồng chị đi bốc xếp hàng thuê ở cảng, còn chị lấy hàng gia công về nhà làm để có tiền lo cho gia đình và nuôi các con. Cuộc sống tuy có vất vả khó khăn nhưng còn có chồng làm nơi nương tựa. Bây giờ anh mất, vừa làm mẹ chị phải kiêm thêm vai trò làm cha, mọi trách nhiệm dồn cả lên đôi vai của chị. Mỗi lần nhắc đến người chồng quá cố, chị Mai đều không nén nồi niềm xúc động.

Hiện tại, ban ngày chị Mai thêu tranh chữ thập rồi trông con. Buổi tối thì đi làm việc nhà cho người khác. Mỗi bức tranh chị thêu xong sẽ được bán với giá 2 triệu đồng, nhưng để hoàn thiện 1 bức tranh như vậy thì mất khoảng 3 tháng.

Những lúc chị vắng nhà, cậu con trai lớn năm nay lên 10 tuổi sẽ được mẹ giao trách nhiệm trông các em.

"Bây giờ cũng phải chịu thôi, mẹ có công chuyện hay đi làm thì anh hai phải lo hết", chị Mai buồn bã nói.

Hiện tại thu thập của chị mỗi tháng chỉ năm triệu, nhưng lại có ba bé đang đi học nên cơm nước buổi chiều của các bé phải nhờ vào ông nội.

“Những lúc rảnh rỗi, mình cũng kiếm việc gì làm thêm, bây giờ có một mình thì mình cũng phải chịu. Mình muốn cho con được học hành đến nơi đến chốn, điều đó là điều quan trọng nhất", chị Mai chia sẻ.

Bé Đô La đang được chị Mai buộc lại tóc cho gọn gàng

Trong bảy đứa trẻ thì Đô La là con nuôi của chị Mai được chị nhặt về khi bé mới một tháng tuổi: "Tôi nuôi Đô La đến nay cũng được 5 năm rồi. Hồi xưa tôi với ông xã tôi đi về quê thì thấy bé. Lúc đó mẹ bé bỏ đi, ba bé thì cũng đi biển nên hai vợ chồng mới quyết định đem bé về nuôi. Hai vợ chồng có sức khỏe nên nghĩ lo thêm cho một bé cũng không sao.

Với lại không cần cầu kì hay cao siêu gì, cũng không cần nhà cao cửa rộng mình mới lo cho con mình được. Tình cảm tôi dành cho Đô La cũng giống như những đứa con khác, giỏi thì khen thưởng, bé hư thì mình sẽ phạt, la".

Đối với chị Mai, bây giờ chị chỉ cần có sức khỏe, vì trách nhiệm của chị là phải nuôi dạy bảy đứa trẻ nên người: "Mình có thể gục sau lưng con chứ không thể nào gục trước mặt con được". Vì đối với chị bây giờ chị là con đường để cho con chị đi, nếu chị đổ ngã thì những đứa trẻ chưa nhận thức được lúc đó nó cũng gục theo.

"Tôi vẫn hay nói với các con là mẹ có thể ít tiền hơn một chút, nhưng mà tình cảm mẹ dành cho tụi con thì chưa bao giờ là ít cả", chị Mai tâm sự.

"Tôi vẫn hay nói với các con là mẹ có thể ít tiền hơn một chút, nhưng mà tình cảm mẹ dành cho tụi con thì chưa bao giờ là ít cả"

Khi được hỏi về động lực giúp chị sống vui vẻ mỗi ngày, chị Mai cho biết: "Mình sống một ngày dù có buồn đau thì cũng qua một ngày, mình có cười cũng phải qua một ngày. Thì tại sao mình không cười lên để mình có được một ngày trọn vẹn, cười lên thì mình mới có động lực để có thể mà tiếp tục sống và mình còn tiếp sức cho con mình, bởi vì con đường đi không có bao giờ bằng phẳng, mình phải cười lên để tạo cái năng lượng cho chính mình".

Có lẽ đối với chị Mai, hạnh phúc chỉ đơn giản là được nhìn các con nên người, trở thành người có ích cho xã hội: "Sau này tôi mong rằng khi mà tôi không còn thì các con vẫn biết đứng vững bằng chính cái đôi chân của mình...", người mẹ nở nụ cười hiền hậu nói.

/**/

Nguồn tin: www.baomoi.com

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây