Mùa thu sắp qua

Thứ sáu - 29/10/2021 12:15
 

Ảnh minh họa do tác giả tuyển chọn.

Hạnh góa chồng đã bốn năm. Chồng em là một chàng cao, to, đẹp trai và là một kỹ sư công nghệ giỏi giang, cậu ấy mất do một tai nạn bất ngờ để lại người vợ xinh đẹp và hai đứa con như thiên thần. Hạnh đã vượt qua đau thương, nuôi con ăn học và chăm lo cho bố mẹ chồng tận tâm. Bố chồng Hạnh vì đau buồn cũng ra đi hai năm trước, bà mẹ chồng ở với mẹ con Hạnh có lẽ vì thương, dù cô không phải dâu trưởng.

Gần đây có anh Tăng, một doanh nhân giỏi giang, cũng góa vợ (bị ung thư), hơn Hạnh 5 tuổi để mắt tới. Họ quen nhau trong làm ăn, rồi cảm mến. Cô cũng yêu anh, hai người đã đối với nhau như vợ chồng. Bên nhà Tăng không ai chống đối cả vì hai con đều ở với ông bà nội từ lâu.

Nhưng bà mẹ chồng Hạnh chống đối quyết liệt, lôi kéo các con Hạnh và đại gia đình chống lại việc Hạnh đến với Tăng. Lúc đầu bà sợ mất nhà và tài sản vào tay kẻ khác khi con dâu góa tái giá, nhưng Hạnh đã thể hiện rõ sẽ để lại tất cả để có hạnh phúc thì bà sợ cháu sẽ hư hỏng khi thiếu mẹ. Đến khi Tăng - Hạnh sẵn lòng nuôi và chăm luôn cả cháu thì bà lại chuyển sang lý thuyết “tam tòng tứ đức”. Càng cấm đoán thì Tăng - Hạnh càng yêu nhau nhiều hơn, cô trẻ lại, sức cuối xuân phơi phới.

Hạnh bỗng hỏi:

- Chị ơi, chị thấy em thế nào?

Giật mình, tôi cũng vội trở về thực tại, đáp:

- Chị thấy em vẫn xinh đẹp, trẻ và đầy sức sống.

Lại im lặng kéo dài, rồi Hạnh bảo:

- Xinh đẹp để làm gì chị? Em khổ vì cái xinh, cái đẹp, cái trẻ, cái đầy sức sống ấy đấy.

Quế hiểu người phụ nữ 40 tuổi, góa chồng đã mấy năm, con đã lớn, kinh tế đầy đủ cần gì, nghĩ gì chứ, chị cũng từng trải qua giai đoạn tái xuân rừng rực mà. Nhưng Quế có chồng, còn Hạnh thì góa, khổ thân em quá.

Em bỗng ôm mặt khóc thành tiếng, Quế vỗ vỗ vai em an ủi:

- Hạnh cứ khóc đi, em sẽ thấy nhẹ bớt.

Quế cứ ngồi bên Hạnh như thế đến 30 phút cô mới thủ thỉ:

- Có chuyện gì tâm sự với chị đi cho nhẹ lòng, em.

Rồi Hạnh thổn thức kể...

... Em chẳng biết phải thế nào nữa, ai cũng o ép, ai cũng bắt em phải thế này thế kia mà không thèm biết em sống thế nào? em cần gì? Có nhiều lúc em đã nghĩ chắc em phải tự tử chị ạ.

Em đi đâu, làm gì, gọi điện cho ai cũng bị theo dõi như gián điệp ấy, họ hành hạ cả anh ấy nữa, hết gặp gỡ gây sức ép đến nhờ người khuyên bảo rồi đe dọa. Lần này em quyết làm cho tan nát ra, đến đâu thì đến. Nhiều đêm em trằn trọc thèm một cái vuốt ve, một lời an ủi, một cử chỉ yêu thương mà luôn bị ngăn cản, cấm đoán.

Chỉ còn mỗi cái điện thoại kết nối em với Tăng. Chúng em chát video, em cởi đồ soi cho anh ấy thấy mọi thứ trên cơ thể của em, anh ấy cũng thế, rồi hai đứa tự thỏa mãn bằng tay. Bao giờ sau đó em cũng khóc ướt đẫm gối, anh ấy thì an ủi. Em thấy bế tắc quá chị ạ.

Tối mai bà nội lại gọi đại gia đình về họp chuyện của em, lần này em sẽ không nhân nhượng nữa, sẽ nói một lần cho xong rồi thu xếp rời cái địa ngục này cùng Tăng đi Sài Gòn làm ăn. Các con em đã lớn rồi, chúng nó rất thương mẹ, sau một thời vào hùa với bà nội, các bác, các cô, chú để hành hạ mẹ, bây giờ chúng đồng ý để em và Tăng đến với nhau nhưng không muốn em rời nhà. Các con đứa sinh viên năm 3,đứa lớp 11 đã đủ lớn rồi, em để chúng nó cho bà và các bác, cô, chú chăm nom tiếp.

Hạnh thôi nói, hỏi:

- Chị, chị khuyên em thế nào?

Thế rồi em nói thêm:

- Em đã đến cuối thu rồi.

Quế biết, mọi trở ngại ở bà mẹ chồng cũ, người có ảnh hưởng nhiều nhất đến bà là anh con trai trưởng của bà, bạn của Quế. Có lẽ đây là lý do Hạnh mời Quế cafe tối nay. Ngày mai Quế sẽ gặp, nói chuyện với anh về việc của Hạnh. Tốt đẹp nhất vẫn là Hạnh về nhà Tăng để các con ở với bà ở nhà cũ, Hạnh – Tăng sẽ chạy qua chạy lại thăm nom chăm sóc cả bà và các cháu. Được như thế mọi chuyện sẽ êm đẹp cả.

Đã gần hết thu rồi.

Theo Chuyện quê

Trương Thành Sơn

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây