Mùa gió về trên núi

Thứ năm - 21/11/2019 23:59

Thì ra sáng sớm thằng bé đã thức dậy đi tìm nấm mối. Nó nhanh nhảu để mớ nấm xuống cho chị rửa rồi nhảy chân sáo lách qua đàn gà con liếp chiếp giữa sân, leo thoăn thoắt lên tầng bậc thang nhà sàn ôm chồng sách vở xuống, lại khoe:

- Nhờ những bài báo của chú Vĩnh mà con được nhiều người tốt cho sách đọc, cho áo mặc và được đến trường đó cô ạ!

Nhắc đến Vĩnh, trái tim nàng lại run lên như từng đợt sóng dềnh li ti trên mặt hồ khi thu sang. Những con sóng ấy không cuồn cuộn vỗ bờ cũng chẳng chao chát ồn ào mà chỉ gợn nhè nhẹ đủ khắc khoải, đủ để đôi lúc nàng thấy mình cô đơn trống vắng nhớ Vĩnh đến cồn cào.

***

- Cô cậu dù rất yêu nhau nhưng sẽ chẳng đến được với nhau đâu. Đó là số kiếp của hai người!

Già An nói rồi quay sang tiếp tục nâng ống điếu rít từng hơi dài. Tiếng sòng sọc phát ra sặc sụa, làn khói phả trắng nhờ vắn vít lấy nhau bay lãng đãng rồi tan dần. Nàng mím môi và cố giữ để già An không nhận ra việc nàng không thích ông hút thuốc bằng ống điếu nhưng hình như chẳng có việc gì qua được mắt già.

- Nếu chúng tôi sống với nhau đến già như ông bây giờ thì ông mất gì nào?

- Đến lúc đó ta cũng về trời rồi, có gì mà mất với cô cậu nữa. Khà khà!

Tiếng cười của ông giòn tưởng như vỡ được cả bầu trời, già lại đưa điếu lên rít sòng sọc.

Minh họa: QUANG CƯỜNG.

Nắng đã trải đều trên những thảm xanh mơn man của cây lá. Chư Đăng Ya buổi sáng đẹp như một bức tranh được tô vẽ cẩn thận bằng cả tình yêu và niềm đam mê của người họa sĩ đối với người con gái anh yêu. Nàng đuổi Vĩnh chạy lòng vòng quanh chiếc xe máy cày của một người dân lên rẫy để bên đường. Đất nhuộm đỏ chân nàng, những tia nắng mặt trời hắt lên vai Vĩnh, rưới thẳng vào mặt anh nhảy nhót. Nàng tinh nghịch xòe tay hứng những sợi nắng chạy xiên qua, cảm giác ngọt lịm như vừa nếm vị sóng sánh của ong mật.

Nắng quệt một vệt dài trên sàn nhà, quệt ngang mặt Vĩnh, những hạt bụi li ti đang bay đùa trong nắng. Vĩnh vẫn thường bảo nàng không nên đùa với bụi vì bụi sẽ làm lấm tóc và tay nàng. Nàng thánh thiện, xinh đẹp nên nàng xứng đáng hưởng những gì đẹp đẽ và sạch sẽ nhất. Mỗi lần về làng, ngang qua con suối sau mưa anh đều bảo nàng để anh cõng nhưng nàng nhất quyết không chịu. Nàng thèm được chơi nghịch với những cơn gió nhuốm đủ thứ mùi được gửi về từ rừng xanh, gió rừng cho nàng cảm nhận đủ đầy nhất về vị của gió. Một chút hương hoa, chút dịu dàng của đất, chút ẩm mốc hiền hiền khi lá khô nằm dưới đất lâu ngày gặp mưa và cả tự do vẫy vùng của chim muông, thú rừng. Nàng nhuốm chân mình xuống dòng suối đục ngầu cuộn đầy phù sa. Để màu đỏ bazan lấm lem chân trần thích hơn mồ hôi nhớt nhợt sau một ngày bó chân trong những đôi dày kín mít và lớp tất che nắng.

- Đeo khẩu trang vào đi. Bụi sẽ không tốt cho em đâu?

- Những đứa trẻ nơi buôn làng vẫn sống ở đây cả ngày lẫn đêm mà!

- Ương bướng!

Anh dí tay vào trán nàng. Nơi mà thường ngày anh vẫn đùa rằng anh chỉ sợ duy nhất chỗ đó. Đàn bà trán dô thường bướng và khó bảo. Khi giận lên dùng trán đập vào người ta cũng đủ đau.

Nàng cười. Dưới gầm sàn lũ gà giành thức ăn với lợn cắn nhau kêu chí chóe.

- Anh xem có giúp gì được cho bọn trẻ không?-Nàng quay sang nói với Vĩnh.

Anh đang nghĩ. Có lẽ anh sẽ viết bài về bọn trẻ để kêu gọi mọi người giúp đỡ các em.

Vĩnh vốn thế, là một nhà văn, có thời gian là anh lại lăn lộn về làng, tìm kiếm những hoàn cảnh khó khăn, viết gửi các báo giúp đỡ họ, có khi anh còn dùng tiền của mình để mua sách vở cho các em nhỏ dưới làng. Đi đến đâu bà con cũng quý mến anh.

Được bên Vĩnh mỗi ngày, nàng thấy cuộc đời mình ấm áp hẳn.

***

- Anh có công chuyện đi tầm hai tuần!

- Anh đi đi. Em sẽ ở đây đợi anh!

Vĩnh đặt lên trán nàng nụ hôn nhẹ chào tạm biệt. Vĩnh đi, nàng thấy trống vắng và cảm giác mặt trời chẳng đủ ấm, nhưng không sao, nàng sẽ chơi cùng những đứa trẻ Jơ Rai để hiểu thêm về chúng. Nàng sẽ giúp Vĩnh ghi lại đặc điểm, hoàn cảnh từng đứa một để anh có kế hoạch cho đợt thiện nguyện tiếp theo.

Nàng nhận được điện thoại của bác sĩ yêu cầu trở lại bệnh viện để kiểm tra một lần nữa trước khi đưa ra kết quả. Khối u trong cơ thể nàng được xác định là u ác tính... Nàng chao đảo và đổ sụp, cảm giác cả bầu trời đang đổ ụp xuống trên đầu. Giấc mơ ngắm bình minh trên núi Chư Đăng Ya cùng Vĩnh vẫn chưa kịp thực hiện.

***

Vĩnh quỳ trước cửa phòng nàng. Nàng đang cố để không phát ra tiếng động, thậm chí đến cả hơi thở nàng cũng cố thật nhẹ nhàng để lẩn tránh anh.

- Về đi anh, đừng đợi nữa!

Vài người cuối dãy trọ nói vọng tới rồi họ cũng về phòng vì lạnh. Nàng không còn nghe thấy tiếng anh gọi cửa. Đôi chân nàng tê cứng. Đôi tay nàng cũng tê cứng. Cơn mưa cứ thế xối xả cuốn tung mọi thứ, xé toạc cả khối không gian dày đặc bên ngoài.

Tiếng hú inh ỏi của còi báo xe cấp cứu, từng vệt sáng đỏ chói loang loáng len qua lớp khói mờ đang giội ngược lên của mưa đánh thức cả dãy trọ. Dãy trọ lại sáng đèn. Mọi người xúm lại xôn xao. Một vài thanh niên sấn đến giúp nhân viên y tế bế nàng lên xe.

- Có ai đi cùng bệnh nhân không?-Một nhân viên y tế hỏi nhưng chẳng có ai trong số những người ở đó là người nhà của nàng. Anh đã không còn quỳ trước cửa phòng nàng để đợi nàng mở cửa gặp anh.

Tin nhắn Vĩnh gửi vẫn còn trong máy nàng chưa kịp đọc: “Cô thật tàn nhẫn, hãy biến mất khỏi cuộc đời tôi đừng để tôi gặp lại cô thêm lần nào nữa”. Tin nhắn nàng soạn nhưng không gửi cho anh: “Anh à, chỉ hôm nay nữa thôi, ngày mai em sẽ mãi mãi biến mất khỏi cuộc đời anh” .

Tròn một năm ngày nàng quen Vĩnh và yêu anh. Nàng, anh bây giờ… Mỗi người đi về một phía song trái tim nàng vẫn thổn thức nhịp đập ấy, con đường ấy.

***

Đã ba năm rồi nay nàng mới trở lại Chư Đăng Ya, nàng dậy từ khi mọi người vẫn còn say ngủ. Rón rén từng bước nhẹ xuống bậc thang nhà sàn, nàng tìm đến nơi mà khi xưa Vĩnh đã kết vòng nguyệt quế bằng những bông dong riềng chen lẫn cúc quỳ nở sớm đội lên đầu nàng. Mọi thứ vẫn mới mẻ như ngày hôm qua. Tình yêu của nàng với Vĩnh vẫn y nguyên trinh trắng chưa hề chen lẫn một gam màu nhạt nào. Có điều Vĩnh chẳng còn đợi nàng trước cửa mỗi lúc nàng giận dỗi vô cớ đuổi anh đi. Mà cũng chẳng vô cớ đâu Vĩnh ơi! Chỉ tại nàng không muốn anh chứng kiến những cơn đau đang quặn xéo trong cơ thể nàng. Thà rằng, nàng làm một kẻ tàn nhẫn để Vĩnh hận nàng mà sống tốt còn hơn đau khổ dằn vặt khi nàng ra đi. Nàng tính thế song tử thần chẳng cần đến nàng, sau những cơn đau quằn quại cuối cùng nàng vẫn thuộc về trần thế, nàng đã chạy đi tìm anh ngay sau khi biết mình đã chiến thắng tử thần nhưng đã bao năm rồi nàng vẫn chưa thể lần tìm ra. Có đôi lúc nàng vẫn mơ màng và cảm nhận anh sống đâu đó bên cạnh nàng. Gần lắm song chẳng thể gặp nhau.

Nàng chẳng biết nếu bây giờ gặp lại Vĩnh, nàng có đủ can đảm để nói cho Vĩnh biết lý do ngày đó nàng hờn dỗi và cố tình lảng tránh anh không, nhưng cứ mỗi khi mùa về, những cơn mưa lất phất bay trên núi, nàng lại thấy trái tim mình nhói đau.

Nếu như ngày ấy Vĩnh biết được rằng nàng đang cố tự lừa dối mình, lừa dối anh vì nàng nghĩ mình sẽ chẳng chiến thắng nổi tử thần thì liệu Vĩnh sẽ như thế nào. Nàng chẳng biết nhưng có một điều duy nhất bây giờ đó là Vĩnh đã rời xa nàng. Ở đâu đó có thể Vĩnh đang hạnh phúc trong một mái ấm, ở đó có tiếng cười con trẻ, có cái nhìn dịu dàng của người phụ nữ chưa một lần hờn dỗi vô cớ khiến anh mệt mỏi đến độ buông bỏ. Ở đâu đó trong trái đất rộng lớn này, một lần ngang qua con ngõ nhỏ, Vĩnh bất chợt nhớ đến nàng? Có chăng?

Lát nữa thôi, mặt trời sẽ ló lên trên đỉnh mờ sương, rưới tia nắng tươi ngọt lên những ngọn dong giềng mùa trổ bông. Từng đường cong uốn lượn mềm mại trong hình chiếc bát úp ôm lấy nàng giữa mênh mông xanh thẳm, giữa vời vợi nỗi nhớ.

Núi vẫn xanh một màu xanh miên man và hiền dịu.

Trái tim nàng vẫn tấy sưng khi mưa lất phất bay qua núi.

Còn Vĩnh… anh vẫn ở đâu đó xa lắm.

Truyện ngắn của PHÚC AN

Nguồn tin: www.baomoi.com

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây