Dòng sông thời gian

Chủ nhật - 15/12/2019 05:59

Tạo hóa đã ban tặng cho cuộc sống một thứ vô hình nhưng vô cùng khắc nghiệt, đó chính là thời gian. Từ xa xưa, con người đã trăn trở về thước đo của thời gian, bây giờ vẫn vậy, muôn đời cũng thế! Thời gian, khái niệm đó đâu chỉ được tính bằng giây, phút, giờ, ngày, tháng hay bốn mùa xuân hạ thu đông? Nó còn được tính bằng những nhớ và quên, những đổi thay chóng vánh trên từng hình hài, từng khuôn mặt, thói quen, bằng những hợp tan trong cuộc đời vô lượng.

Thời gian như dòng sông, lặng lẽ chảy qua đời người Ảnh: THANH QUYÊN

Phải mất hơn hai mươi năm cuộc đời tôi mới thấm thía được uy lực của thời gian. Hơn hai mươi năm, tôi đã đủ lớn lên để hiểu rằng đối với những người tinh tế, nhạy cảm, thời gian không làm họ quên đi những điều đã qua. Ngược lại, thời gian biến quá khứ thành những kỷ niệm đớn đau hay tươi đẹp, một khi được gợi về thì dẫu kỷ niệm vui hay buồn cũng khiến lòng người trong thực tại đau đớn, nuối tiếc, xót xa. Con người ta mỗi ngày mỗi lớn lên, quá khứ dẫu chỉ còn là kỷ niệm, nhưng người ta sẽ mang nó theo bên mình suốt hành trình cuộc đời, gói ghém vào hành trang để chúng ta bay theo những khát khao, hoài bão và đam mê. Bởi cuộc sống là những chọn lựa của mỗi chúng ta, nhưng dẫu sao thì chúng ta cũng chỉ có thể nắm níu hay buông bỏ những vui buồn trong cuộc đời, chứ chẳng thể chọn lựa một cuộc sống an nhàn, yên ả hay đầy bão giông, biến động.

Thời gian trôi nhanh như dòng sông!

Tôi đã nghiệm ra và tin rằng câu nói ấy là hoàn toàn đúng. Mấy năm trước, tôi còn là một cậu học trò áo trắng, hồn nhiên ngây thơ, sống trong tình yêu thương của gia đình, sự quan tâm của thầy cô và những tinh nghịch cùng bè bạn. Thời gian đi qua không tưởng. Mới đó đã ba, bốn mùa xuân, tôi rời khỏi trường cấp ba, rồi lặng lẽ rời giảng đường đại học khi hoàn thành năm cuối. Tôi như cánh chim bay vào cuộc đời, dẫu chênh vênh, nhưng cánh chim đã bao lần bay qua giông bão lẫn những ngày nắng đẹp, bấy giờ đã đủ mạnh mẽ để khám phá cái khoảng trời riêng mà mình ấp ủ, thèm thuồng. Ngoảnh lại, thời gian trôi qua nhanh quá! Những kỷ niệm tuổi học trò chỉ còn trong hoài niệm, trong ký ức trong veo và tươi nguyên như thuở nào. Thời gian đâu làm tôi quên đi bạn cũ, trường xưa, quê nhà thân yêu, thời gian chỉ làm tôi thêm nhớ thương, ngậm ngùi nuối tiếc.

Ai đó nói với tôi rằng: những người đi qua đời mình, dẫu mang cho mình hạnh phúc hay khắc vào tim mình vết đau… thì cũng là một phần thanh xuân của mình, chắc hẳn nhiều năm sau mình vẫn sẽ nhớ, nhớ mãi. Tôi tin điều ấy! Tôi vẫn nhớ người tôi thương thuở cũ, mối tình thánh thiện vô ngần, có lúc tôi ngỡ rằng người sẽ đi cùng tôi một đoạn đường dài, thật dài. Nhưng rồi đâu ai biết trước chuyện gì sẽ xảy ra, đời luôn khiến người ta đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. Mùa hè nào rồi cũng kết thúc. Cuộc gặp gỡ nào rồi cũng đến lúc chia ly.

Thời gian luôn biết cách giữ lại cho chúng ta những điều xứng đáng. Thời gian cũng biết cách đào thải những điều vướng bận tâm can. Nhưng suy cho cùng, thời gian sẽ làm đổi thay chúng ta, ai rồi cũng trưởng thành hơn từng ngày, ai rồi cũng đủ mạnh mẽ đối diện với những đau đớn, xót xa, bình tâm tiến về phía trước. Vì bầu trời luôn xanh. Vì cuộc đời còn những niềm vui đón đợi chúng ta trên bước đường đầy bí ẩn của thời gian năm tháng…

Đi qua những năm tháng, chúng ta đủ hiểu rằng mỗi xót xa hay hạnh phúc đều có ý nghĩa trong cuộc đời, nếu không phải nó làm cho chúng ta trưởng thành thì chắc hẳn nó sẽ tôi luyện cho chúng ta cách đối mặt với những phong ba mà ta sẽ gặp trên chặng sau của cuộc đời mình, giữa muôn mặt đời thường, với những người ta đang gặp và sẽ gặp.

Hãy nói lời cảm ơn thời gian!

Buồn, vui sau một tình yêu

Tình yêu vỡ tan, người ra đi để lại trong tôi một khoảng trống chưa một lần được lấp đầy. Tôi mới hay thời gian đâu khiến tôi quên được người xưa, chuyện cũ, cả những kỷ niệm tươi đẹp, cả những cảm xúc vẹn nguyên hai người từng có với nhau, tiếng nói, nụ cười,… mọi thứ bất giác ùa về khiến tim tôi xốn xang, vừa buồn thương cho tình yêu sớm tàn, vừa vui vì thanh xuân mình có những xúc cảm bồi hồi và cháy nồng đến thế.

HOÀNG KHÁNH DUY

Nguồn tin: www.baomoi.com

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây