Cục trưởng nghe điện thoại

Chủ nhật - 28/11/2021 10:15
 

Buổi sáng thứ hai, chuông điện thoại trong phòng làm việc của Cục trưởng Dương réo vang, một giọng nói gấp gáp vang bên tai nữ thư ký: “Xin gọi giúp Dương Oa nghe điện thoại”.

Cú điện thoại này là của cha Cục trưởng Dương gọi từ dưới quê lên để báo tin đêm qua bà lão mẹ Cục trưởng phát bệnh phải vào viện cấp cứu, lão phải chạy ngược, chạy xuôi, xoay như cái chong chóng nên mãi sáng hôm nay mới gọi được điện thoại đến phòng làm việc của con trai.

“Dương Oa” là tên sữa thuở bé của Cục trưởng, nữ thư ký đương nhiên là không thể biết được. “Chúng tôi ở đây không có ai tên như thế cả”, rồi “cạch” một tiếng, điện thoại bị ngắt.

Cha của Cục trưởng Dương bồn chồn, bứt rứt “Con trai mình đường đường là thủ trưởng đứng đầu một cục, tại làm sao họ lại nói không có người như thế? Lão lo lắng vò đầu, bứt tóc, đấm ngực: Đúng rồi, bây giờ trong đơn vị người ta quen xưng hô với nhau bằng chức danh chức vụ, sao mình lại sơ suất thế nhỉ? Thế là cha của Cục trưởng Dương lại bấm điện thoại, đầu dây bên kia đương nhiên vẫn là giọng nữ ban nãy:

- Xin hỏi là ai đấy ạ?

- Xin hỏi Cục trưởng Dương có ở đấy không ạ?

- Xin đợi cho một lát để tôi xem.

Nữ thư ký chuyển điện thoại cho Cục trưởng Dương, Cục trưởng mới nghe nói là tìm gặp “Cục trưởng Dương” thì lại cứ nghĩ rằng có bộ phận chuyên môn nào đó có việc nhờ mình giải quyết liền nói với nữ thư ký: “Cứ nói là tôi đang bận họp, bảo họ gọi lại sau nhé!”.

Cha của Cục trưởng Dương chỉ còn biết chờ một lúc rồi lại gọi tiếp: “Xin gọi cho điện thoại của Dương Đông Sinh”, lần này khẩu khí của ông có thay đổi nên ông tin tưởng rằng thế nào con trai cũng nghe điện thoại. Nữ thư ký nghe khẩu khí này cũng hốt, cho rằng giữa người gọi điện thoại và Cục trưởng có quan hệ gì đặc biệt. Cục trưởng Dương vừa nghe nói là tìm “Dương Đông Sinh” thì lại cho rằng, nếu không phải là bạn học cũ thì cũng là bạn bè thân thuộc gọi điện đến để nhờ vả giúp đỡ gì đó nên xua tay “Hãy nói tôi không có ở đây”.

Cha của Cục trưởng Dương vừa nghe thì tức giận, phổi ông như muốn nổ tung: Vừa rồi đang còn ở đó, nói đang bận họp vậy mà nháy mắt đã đi mất rồi, định giở trò gì với lão đây?”.

Ông lão trầm tư một lát rồi lại tiếp tục cầm điện thoại: “A lô, hãy bảo Tiểu Dương nghe điện thoại cho tôi”. Nữ thư ký vừa nghe ngữ khí đó, phán định ngay là của một vị lãnh đạo cấp trên thì không dám chậm trễ, lập tức báo ngay cho ông Dương. Cục trưởng Dương vừa mới nghe nói là tìm “Tiểu Dương” thì vội vàng cung kính cầm ngay điện thoại: “Xin hỏi thủ trưởng nào đấy ạ?”.

Chỉ nghe giọng khàn khàn, bực tức của cha: “Thủ trưởng cái con khỉ! Ta là cha của anh đây, tối hôm qua mẹ anh phải nhập viện cấp cứu rồi, biết không?”.

Trần Dân Phong (dịch)

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây