Chuyên gia tâm lý kể chuyện vượt qua trầm cảm sau sinh của chính mình

Thứ hai - 12/07/2021 22:15
 

Tôi kết hôn xong là 2 năm sinh liên tiếp hai em bé.

Khi bé đầu vừa tròn 6 tháng tuổi thì tôi phát hiện mình có bầu, vui nhưng mà lo vì bé đầu còn nhỏ quá. Cha mẹ và người thân thương tôi nhưng sợ vừa sinh mổ được vài tháng đã lại... có bầu. Có người khuyên tôi bỏ thai vì sinh dày quá, nhưng tôi không nghe mà cố gồng mình lên vượt qua mọi áp lực để bảo vệ con mình.

Lúc đó tôi còn có một số mâu thuẫn với chồng chưa giải quyết được, đầu óc tôi trống rỗng, rất nhiều cảm xúc hỗn độn ập đến làm tôi gần như kiệt sức và suy sụp. Dù đang có bầu và cho con bú mà tôi chỉ khoảng 43kg, gầy như xác ve, ngực chảy xệ, lộ rõ từng chiếc xương sườn, mắt thâm quầng, da dẻ tái sạm.

Tôi gần như suy sụp và kiệt sức sau sinh. Ảnh minh họa.

Cảm giác khi mang thai lần hai khác hoàn toàn với sự hạnh phúc của lần đầu, tôi dường như trầm cảm mà chắc không phải dường như mà là trầm cảm thật, chỉ thiếu điều đi gặp bác sĩ để được kết luận điều đó. Tôi đã tự động viên mình là quá mệt mỏi nên tưởng tượng các triệu chứng, chứ không phải là trầm cảm thật.

Nhưng rồi tôi tìm hiểu về trầm cảm - còn gọi là sát thủ thầm lặng - và thấy rõ những dấu hiệu và phải chấp nhận sự thật về một căn bệnh tâm thần đang lặng lẽ xâm chiếm cơ thể tôi. Tôi tự trấn an mình rằng: "Nhiều phụ nữ khác còn tồi tệ hơn mình nhiều" và thấy việc đó có vẻ hiệu quả. Nhưng lý trí của tôi vẫn bị xuyên thủng bởi những khoảnh khắc buồn bã, bất an đến không tưởng.

Lúc đó với tôi con là tất cả, tôi yêu con nhưng cảm thấy tội lỗi về việc 2 năm sinh 2 con khiến tôi không thể chăm sóc tốt cho cả hai bé. Thời gian ấy lo lắng luôn đồng hành cùng tôi, có những thời điểm lo lắng nổi dậy mãnh liệt. Mỗi ngày đi làm tôi mang theo đứa con thứ 2 trong bụng, lo lắng cho đứa con đầu ở nhà với ông bà quần áo lôi thôi, bò dưới đất và khóc lóc vì nhớ mẹ. Tôi hay bị ám ảnh khi bế con, khi đang ăn, khi ở văn phòng và cả lúc đang soạn thảo email công việc... và nghĩ khi sinh đứa con thứ hai thì bé đầu sẽ thiệt thòi thế nào...

Sau sinh phụ nữ rất cần được chồng giúp đỡ. Ảnh minh họa.

Đêm đến khi bé lớn ngủ ngoan thì tôi không thể ngủ được dù rất mệt mỏi. Rồi não giật liên hồi cùng cảm giác lo lắng, sợ hãi... rồi bật khóc. Có lúc tôi thấy có những người trong cơ thể tôi tranh cãi…

Một ngày nghỉ hai vợ chồng tôi đã dành cả buổi sáng cho gia đình - việc mà hiếm lắm vào lúc đó mới xảy ra. Chúng tôi ăn trưa và trò chuyện vui vẻ, nhưng chỉ vài giờ sau tôi lại thấy tinh thần của mình kiệt quệ đến mức không thể suy nghĩ và làm bất cứ việc gì. Tôi bị tê liệt giữa 2 sự lựa chọn rất vớ vẩn rằng giờ nên làm bữa tối đơn giản, hay đi pha sữa cho bé lớn. Rồi đột nhiên tôi bị ám ảnh ý nghĩ cả nhà sẽ tốt hơn nếu không có tôi, rằng tôi đang làm hại chính con của mình…

Đúng lúc tôi suýt bị đè bẹp bởi những suy nghĩ tiêu cực và cảm xúc hỗn loạn thì… chợt bé trai trong bụng đạp nhẹ nhẹ... và tôi sực nhớ ra đứa con trai bé bỏng chưa ra đời. Cú đạp của bé nhắc nhở tôi phải sống, vì còn có bé ở trong bụng mẹ. Tôi như bừng tỉnh và nghĩ mình phải sống, phải vui vì mình xứng đáng và con mình cũng xứng đáng.

Mẹ vui, con mới khỏe. Ảnh minh họa.

Sau này khi đã chiến thắng và dần dần làm chủ được suy nghĩ và cảm xúc của chình mình tôi mới hiểu có thai là một trải nghiệm mang cả những mặt rất bình thường và những mặt cực kỳ sốc. Đặc biệt khi có em bé liên tiếp thì những mặt sốc sẽ được nhân lên gấp đôi. Đó cũng là lúc tôi biết rằng tình yêu thương vô hạn và nỗi buồn sâu thẳm nhất có khả năng và thường sẽ đến cùng một lúc.

Sinh con gây ra những nỗi đau đớn, vượt ra khỏi những nỗi đau thể xác trong những giờ, hoặc những ngày vượt cạn. Vậy mà nhiều người phụ nữ vẫn bị bỏ lại với những vết sẹo trên cơ thể và cả trong tinh thần của họ, cũng như những lo lắng và niềm vui đi kèm với thiên chức làm mẹ. Đó là câu chuyện thật của tôi 6 năm trước. Tôi đã có thể làm được thì bây giờ bạn còn có thể làm được tốt hơn nữa.

Những bà mẹ từng trải qua những giai đoạn khó khăn như tôi trong cuộc đời, thì điều quan trọng là phải tự giúp mình thoát ra, vì những lúc như vậy khó có ai giúp được mình - và một trong những điều mình cần làm đầu tiên đó chính là làm chủ cảm xúc của chính mình.

Tuệ An

Chuyên gia tư vấn Hôn nhân - Gia đình

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây